Sức khỏe

Trong đầu bạn có một cái phanh cho cơn đau

Thứ năm, 3/9/2026, 10:30 (GMT+7)

Dạy Con Yêu

Trong đầu bạn có một cái phanh cho cơn đau

Não có sẵn một cái phanh giảm đau: khám phá mới ở chuột giúp bạn hiểu vì sao cùng một vết thương lúc đau nhiều, lúc lại quên bẵng.

Bạn thử nhớ lại một lần va tay vào cạnh bàn. Chỗ va đau nhói lên, và bạn nghĩ ngay rằng cái đau nằm ở bàn tay. Thật ra không hẳn.

Bàn tay chỉ gửi tin đi. Não mới là nơi đọc tin đó và quyết định cơn đau mạnh tới đâu. Cùng một cú va, có lúc bạn xuýt xoa mãi, có lúc bạn quên bẵng sau vài giây. Vậy trong não có sẵn thứ gì giúp vặn nhỏ tín hiệu đau không?

Một nhóm nghiên cứu vừa tìm được một thứ rất giống như thế, ở chuột.

Hình minh họa
Hình minh họa

Chuyện gì đã xảy ra

Nhóm nghiên cứu ở Trường Y Đại học Washington tại St. Louis công bố kết quả ngày 17/08/2026 trên tạp chí Current Biology. Người dẫn đầu nghiên cứu là Jordan G. McCall, phó giáo sư tại Khoa Gây mê của trường. Hai người đứng tên đầu bài báo là Chao-Cheng Kuo và Makenzie R. Norris.

Họ quan tâm tới một cụm tế bào thần kinh rất nhỏ nằm sâu trong não, tên là locus coeruleus. Đây là trung tâm cảnh giới của não, nơi lo chuyện báo động và phản ứng khi cơ thể căng thẳng. Từ trước người ta đã biết cụm này có tham gia điều hoà cảm giác đau.

Trên tế bào của cụm này có những "ổ khoá" tí hon gọi là thụ thể opioid mu (mu opioid receptors). Bạn cứ hình dung thụ thể là một ổ khoá, còn một số chất trong cơ thể là chìa. Chìa tra vừa ổ thì tín hiệu đau bị giảm bớt. Loại ổ khoá này có mặt khắp não và tủy sống, chứ không riêng gì chỗ đó.

Nhóm nghiên cứu làm ba bước, và ba bước ấy nối vào nhau rất gọn.

Bước một, họ tạm thời làm im lặng các tế bào ở locus coeruleus của những con chuột đang mang tổn thương dây thần kinh. Kết quả: chuột bớt nhạy với chạm và với nóng.

Bước hai, họ gỡ riêng loại ổ khoá đó ra khỏi chính các tế bào ấy. Lần này chuột nhạy hơn hẳn, hơn cả nhóm chuột vẫn còn giữ ổ khoá.

Bước ba, họ gắn ổ khoá trở lại đúng những tế bào đó. Mức nhạy tăng thêm biến mất, mọi thứ quay về như cũ.

Ba bước ấy hợp lại thành một câu chuyện khá rõ: mấy cái ổ khoá kia hoạt động như một cái phanh. Còn phanh thì cơn đau bị giữ lại. Mất phanh thì cơn đau chạy nhanh hơn.

Có một điều phải nói thẳng: đây là nghiên cứu trên chuột. Chưa có thử nghiệm nào trên người, và chưa có loại thuốc nào ra đời từ đây cả.

Hình minh họa
Hình minh họa

Vì sao chuyện đó đáng chú ý

Bạn thử tưởng tượng thần kinh là một hệ thống đường dây báo tin. Chỗ nào trong cơ thể có chuyện, dây ở đó gửi tin về.

Còn locus coeruleus giống người trực tổng đài. Người này nhận tin, rồi quyết định phát ra loa to hay nhỏ. Bình thường, tổng đài có thể ghìm bớt tín hiệu đau đi qua tủy sống. Nhưng khi một dây thần kinh bị tổn thương, dây ấy cứ gửi tin lỗi về liên tục, và chính cái tổng đài đó có thể hoạt động quá mức, khiến cơn đau kéo dài mãi không dứt.

Kiểu đau kéo dài do dây thần kinh bị tổn thương gọi là đau thần kinh (neuropathic pain). Nó có thể đến sau bệnh tiểu đường, sau một đợt nhiễm virus, hoặc khi một dây thần kinh bị chèn ép. Theo nguồn tin, có hàng triệu người lớn đang sống chung với kiểu đau này. Nguồn không đưa con số cụ thể hơn.

Điều mới ở nghiên cứu này là: cái phanh nằm ngay tại một vùng não rất nhỏ. Và đó chính là chỗ các nhà khoa học thấy mừng.

Những thuốc giảm đau mạnh hiện có đều gắn vào ổ khoá ở khắp cơ thể và khắp não. Chính vì tác động rộng như vậy nên chúng kéo theo nhiều tác dụng phụ, và dùng lâu thì cơ thể quen thuốc. Nếu sau này người ta chạm được đúng vào vùng nhỏ kia mà không đụng tới phần còn lại của hệ thần kinh, thuốc giảm đau có thể vừa mạnh vừa ít rủi ro hơn. Nhóm nghiên cứu nói họ đang đi theo hướng đó.

Nhưng từ một thí nghiệm trên chuột tới một viên thuốc cho người còn rất nhiều bước, và đó là việc của các bác sĩ cùng nhà khoa học.

Một câu hỏi để bạn nghĩ tiếp

Bạn để ý điều này chưa: cùng một vết xước ở đầu gối, lúc đang mải chơi với bạn bè thì bạn thấy chẳng đau mấy, đến tối ngồi yên một mình lại thấy rõ mồn một.

Vết xước không hề đổi. Vậy cái gì đã đổi?

Nghiên cứu ở trên không trả lời câu hỏi đó, nhưng nó cho bạn một manh mối thú vị: cảm giác đau không phải là con số cố định do vết thương quyết định. Nó là kết quả của cả một hệ thống trong não, và hệ thống ấy có núm vặn.

Bạn thử làm việc này trong một tuần. Mỗi lần bạn thấy đau ở đâu đó, ghi lại hai thứ vào một quyển vở: lúc đó là mấy giờ, và lúc đó bạn đang làm gì. Ghi cả những lúc bạn chợt nhận ra mình quên mất chỗ đau. Cuối tuần đọc lại, xem có kiểu nào lặp đi lặp lại không.

Đó chính là cách các nhà khoa học bắt đầu mọi nghiên cứu: quan sát trước, kết luận sau.

Còn nếu bạn thấy đau kéo dài nhiều ngày, hoặc thấy lo về chuyện đó, hãy nói với bố mẹ. Việc có cần đi khám hay không là để bố mẹ quyết định.

Lưu ý

Bài viết dựa trên tin khoa học đã công bố, viết lại cho bạn đọc nhỏ tuổi. Có chỗ nào con muốn tìm hiểu thêm thì rủ bố mẹ đọc cùng nhé.

Đọc tiếp

Đọc thêm cùng con

Mở Dạy Con Yêu để nghe radio, chơi trò học và làm đề kiểm tra theo lớp.

Học cùng con ngay